[CNNBĐNT] Quyển 1 – Chương 1

Đó là một năm cũng không quan trọng.

Bởi vì nó đã quá xa vời.

Chỉ nhớ mang máng, khi đó bầu trời xanh thẳm như muốn nhỏ ra từng giọt nước.

“Vương, người nhất định phải đi ra ngoài sao?” Một nữ tử ánh mắt mảnh dài lo lắng nói “Nhưng mà, chúng ta không thể ra khỏi khe núi này mà!”

“Ngươi quá lo lắng rồi, Tử.”

Tử híp mắt nhìn nam tử cao ngạo trước mặt, linh cảm của nàng luôn luôn chính xác, lần này nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Nhất định xảy ra.

“Vương, bộ tộc chúng ta vốn không thích hợp sinh sống bên ngoài khe núi.”

Nam tử mỉm cười.

“Tử, ngươi sai rồi, tộc nhân của chúng ta trải rộng toàn bộ Mã Pháp, sao ta chỉ có thể sống ở nơi này.”

“Nhưng mà, Vương…”

Lời Tử bị cắt ngang.

“Không cần nói nữa, Tử, ngươi biết tự phải làm gì chưa?”

“Vâng, Tử đã biết.” Tử cúi đầu thấp giọng trả lời.

Nam tử hài lòng nhìn nàng một cái, sau đó bước nhanh rời đi.

Tử nhíu mày, chỉ hi vọng, lần này, linh cảm của nàng không chính xác.

– – –

Ta là Xích Nguyệt.

Ta là vua của Ma tộc.

Rốt cuộc, ta cũng rời khỏi khe núi đó.

Đây là tâm nguyện lớn nhất của ta từ trước tới nay.

Ta muốn biết ngoại trừ tộc nhân của ta, trên đại lục Mã Pháp này còn có cái gì.

Cho nên, ta đi ra.

– – –

Trong rừng rậm Ốc Mã.

Một bóng dáng nho nhỏ ngồi xổm bên dưới một đóa hoa ăn thịt người.

“Tiểu Thực, ngươi nói xem, vì sao mọi người lại muốn ta giết ngươi vậy? Chúng ta chẳng phải là bằng hữu tốt nhất sao?”

Đóa hoa ăn thịt đong đưa cành lá theo gió, muốn vuốt ve đứa trẻ, nhưng lại sợ làm nàng bị thương.

“Tiểu Thực, tại sao ngươi không muốn nói chuyện với ta vậy?”

Đột nhiên, đóa hoa ăn thịt chợt vùi về trong đất, không thấy bóng dáng. Nàng lo lắng gọi.

“Tiểu Thực, Tiểu Thực.”

“Bởi vì nó không biết nói chuyện.” Một giọng nói từ sau lưng nàng truyền đến.

Nàng quay đầu lại, đứng dậy. Một nam tử tóc dài mặc áo đen đứng sau lưng nàng, hắn thật là cao, còn cao hơn các ca ca, toàn thân đều tỏa ra hơi thở lạnh lùng.

“Ngươi là ai? Sao ta lại không biết ngươi?”

Nam tử hứng thú đánh giá bé gái nho nhỏ.

“Vậy ngươi là ai?”

Trên cơ thể nhỏ gầy mặc áo màu xanh lam, thoạt nhìn trên khuôn mặt to chừng bàn tay chỉ còn một đôi mắt to có cảm giác linh động. Làn da tái nhợt gần như trong suốt, tựa hồ có thể nhìn thấy cả mạch máu màu xanh, đây là con người sao?

“Ta là Thủy Sắc. Ngươi là ai?” Thủy Sắc hỏi.

“Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?”

Nam tử xoay người bước đi, lại phát hiện có một bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết níu lấy tay áo hắn, hắn có chút kinh ngạc quay đầu nhìn bé gái gọi là Thủy Sắc này.

“Ngươi phải nói cho ta biết ngươi là ai? Ta đã nói cho ngươi biết rồi.” Thủy Sắc cứng rắn kiên trì.

Hắn nhìn nàng thật sâu, khi ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống, nàng cũng mạnh mẽ nhìn lại, không sợ hãi chút nào, điều này khiến hắn phải dùng ánh mắt khác mà nhìn nhận nàng, thì ra con người dũng cảm như vậy sao? Tộc nhân của hắn không ai dám nhìn thẳng vào hắn như vậy.

“Xích Nguyệt.”

“Xích Nguyệt, là tên ngươi sao?” Thủy Sắc nghiêng đầu.

“Đúng vậy, tên ngươi là Thủy Sắc?” Xích Nguyệt nhắc lại tên nàng một lần, mỉm cười: “Thủy Sắc, tên rất dễ nghe, đẹp giống ngươi.”

Trên khuôn mặt tái nhợt của Thủy Sắc nảy lên đỏ ửng nhàn nhạt, nhìn rất dễ thương. “Ta thật sự đẹp à?”

“Đúng vậy, vô cùng đẹp, sao, không ai nói qua à?”

Thủy Sắc lắc đầu, “Không có, cho tới bây giờ cũng không có. Tự ta biết ngươi chỉ an ủi ta thôi, ta không đẹp một chút nào cả, thậm chí còn không thể tính là xinh. Nhưng mà mặc dù ngươi chỉ an ủi ta, ta vẫn rất vui. Cám ơn ngươi, Xích Nguyệt.”

Xích Nguyệt cảm thấy có thứ gì đó đang nhẹ nhàng chảy vào trong tim, “Không phải là ta đang an ủi ngươi. Mà ta thấy ngươi thực sự rất đẹp.”

Thủy Sắc buông tay áo Xích Nguyệt ra, ngẩng đầu nhìn Xích Nguyệt, trên mặt nở ra một nụ cười rực rỡ. “Xích Nguyệt, gặp được ngươi thật là tốt.”

Xích Nguyệt chạm vào mái tóc của Thủy Sắc, bỗng nhiên, hôn lên môi nàng.

Thủy Sắc ngơ ngẩn cả người, nàng chỉ cảm thấy hai mảnh mềm mại lạnh như băng đang tàn sát bừa bãi trên môi.

“Nhớ kỹ, từ giờ nàng là nữ nhân của ta.” Xích Nguyệt vừa lòng nhìn đôi môi Thủy Sắc đỏ bừng, ngang ngược tuyên bố.

Thủy sắc ngơ ngác lặp lại. “Của ngươi, nữ nhân?”

Xích Nguyệt khẳng định.

“Đúng vậy, nữ nhân của ta.”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s