[CNNBĐNT] Quyển 1 – Chương 2

Đêm.

Trời tối mịt.

Xích Nguyệt nhớ tới dáng vẻ Thủy Sắc hốt hoảng tháo chạy vào ban ngày, không khỏi bật cười.

Hắn nheo hai tròng mắt lại, trong bóng đêm tỏa sáng lấp lánh, lại khiến cho nụ cười trở nên kinh khủng.

– – –

Thủy Sắc nằm trên giường làm thế nào cũng không ngủ được.

Rốt cuộc hắn là ai?

Bàn tay Thủy Sắc đặt lên ngực trái, không được đập nhanh như vậy, không được. Từ lúc bắt đầu gặp nam tử kia, nó đã không còn yên bình nữa.

Hắn tên là gì nhỉ? Đúng rồi, Xích Nguyệt. Đúng là Xích Nguyệt. Tại sao hắn lại có thể ngang ngược với người khác vậy chứ? Chưa gì đã nói muốn người ta làm nữ nhân của hắn? Lại còn tùy tiện hôn người ta.

Hôn?

Thủy Sắc xấu hổ, cả khuôn mặt đã biến thành rặng mây đỏ, khẩn trương chui vào trong chăn không dám lộ mặt.

Ngày mai có nên đi vào rừng Ốc Mã nữa không? Nếu đi sẽ gặp hắn à? Hay là không đi nữa.

Ngày mai có lẽ sẽ tốt hơn.

Nhất định như vậy.

– – –

Xích Nguyệt nhìn trời dần mờ sáng, hôm nay có lẽ sẽ lại gặp nàng.

Hắn có chút mong đợi.

Mong đợi, thật là một từ kì quái. Tâm tình như này bình thường sao có thể xuất hiện trên người hắn được? Thế nhưng rõ ràng là đang mong đợi, mong đợi lại có thể thấy nàng mặc áo màu xanh lam, lại có thể thấy nụ cười ngượng ngùng kia của nàng.

Vì điều này, hắn bằng lòng chờ đợi.

– – –

Sao lại đi đến đây cơ chứ?

Trong lòng Thủy Sắc hối hận, thế nhưng bước chân lại kiên định đi sâu vào trong rừng Ốc Mã.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, Thủy Sắc!” Giọng nói Xích Nguyệt trong lúc nàng lơ đãng chợt vang lên.

Thủy Sắc quay lại, lúng túng nặn ra một nụ cười. “Đúng, đúng vậy!”

Xích Nguyệt đi tới trước mặt nàng. “Có chuyện gì à? Sao lại đi nhanh như vậy?”

“Ta, ta…” Thủy Sắc không biết phải nói thế nào.

“Có phải nhớ ta hay không?” Xích Nguyệt nhẹ giọng hỏi bên tai Thủy Sắc, bất ngờ hôn một cái lên gò má trái của nàng.

“A!” Thủy Sắc che mặt lùi về sau một bước. “Ngươi, sao ngươi có thế tùy tiện hôn người ta như vậy.”

“Nàng không thích sao?” Xích Nguyệt cười thâm trầm. “Sao ta có thể tùy tiện hôn người chứ, rõ ràng nàng là nữ nhân của ta, ta muốn hôn như nào thì tất nhiên phải hôn như vậy.”

“Ngươi, ngươi, người này!” Hai mắt Thủy Sắc mở to nhìn Xích Nguyệt.

“Ta thế nào?”

Thủy Sắc quay đầu qua chỗ khác. “Ngươi thật xấu.”

“Thật không?” Xích Nguyệt vui vẻ nhìn nàng cười lớn.

Không biết đã bao lâu, ta chưa bao giờ cười thoải mái như vậy.

Bé gái loài người nho nhỏ trước mặt này lại không giống với người thường, đột nhiên trong tim lại có một loại tình cảm lạ thường đang thăng hoa.

Đó là một quá trình ta chưa bao giờ trải qua.

Đáy lòng tàn khốc, cứng rắn như nham thạch trong lúc vô tình lại tan vỡ một góc.

Về sau ta càng có ý nghĩ rằng, nếu lúc đó ta không hôn Thủy Sắc, thì kết quả cuối cùng có khác như này không? Nếu như lúc đó ta không đợi Thủy Sắc, thì hiện tại, linh hồn của ta có còn phiêu lãng hay không?

Xích Nguyệt nắm lấy cánh tay gầy yếu của Thủy Sắc, kéo nàng vào trong lòng mình.

“Có thích ta không?”

Thủy Sắc giãy dụa trong lòng Xích Nguyệt: “Không thích, ngươi xấu, ta không thích ngươi!”

“Thực sự không thích ta sao?” Xích Nguyệt xoay khuôn mặt Thủy Sắc lại, để nàng nhìn vào đôi mắt mình.

Thủy Sắc nhìn chăm chú ánh mắt Xích Nguyệt. Đôi mắt hắn rất đen, đen đến nhìn không thấy đáy, nó phảng phất như có ma lực, khiến người nào rơi vào trong đó đều không muốn đi ra.

Nàng như bị nó mê hoặc, không còn hơi sức để rút lại suy nghĩ và tình cảm bản thân, chỉ muốn vĩnh viễn đắm chìm bên trong.

“Trả lời ta?” Xích Nguyệt không thích có người lạnh nhạt với hắn, không vui nhắc nhở Thủy Sắc.

“Ta, ta không biết.” Thủy Sắc nhỏ giọng nói, nàng lén nhìn khuôn mặt đang đầy vẻ âm tình bất định của Xích Nguyệt, “Ngươi giận rồi à?”

Xích Nguyệt cười tà: “Nàng muốn ta giận sao? Muốn ta thích nàng sao?”

“Ngươi!” Thủy Sắc ra sức đánh Xích Nguyệt một cái, “Ngươi bỏ ta ra, ngươi là tên cực kỳ bại hoại!”

Xích Nguyệt theo ý nàng buông tay ra, Thủy Sắc lại lảo đảo ngã xuống đất.

“Ai u!” Tay Thủy Sắc bị rách một vết, nàng đau đến nhíu mày nhưng cuối cùng lại không khóc.

Xích Nguyệt ngồi xuống, “Đau không?”

“Không cần ngươi quan tâm!” Thủy Sắc liền đứng lên rời đi, tay lại bị Xích Nguyệt kéo lại. “Làm gì vậy?” Thủy Sắc không vui quay đầu lại.

Môi Xích Nguyệt nhẹ nhàng hôn lên vết thương, cẩn thận liếm sạch vết máu trên tay.

“Xích Nguyệt.” Thủy Sắc muốn nói lại thôi.

“Nhớ kỹ, từ nay về sau, nàng là nữ nhân của ta, không được khiến bản thân bị thương.” Xích Nguyệt nghiêm túc nhìn Thủy Sắc.

Thủy Sắc cảm giác mặt mình lại đỏ lên, vội vàng rút tay ra, chạy đi. Xích Nguyệt nhìn bóng lưng nàng, không nhịn được nở nụ cười.

“Vương, có phải là người không?”

Xích Nguyệt cảm thấy sống lưng lạnh lẽo: “Tử, sao ngươi lại ở đây?”

“Ta lo lắng Vương không an toàn, nên tự quyết định ra đây. Ý ngài thật sự như vậy hay sao?”

“Cái gì thật sự hay sao?”

“Người thật sự muốn con người kia làm nữ nhân của người?” Giọng nói Tử có phần khô khốc.

“Đúng thì thế nào? Không đúng thì thế nào?” Xích Nguyệt ngoảnh lại nhìn Tử.

“Chúng ta là Ma tộc, không thể ở chung một chỗ với con người được. Ta nghĩ điều này so với ta Vương càng rõ hơn.”

“Ồ, vậy ngươi nghĩ ta nên làm gì bây giờ?” Xích Nguyệt cười lạnh nhìn Tử.

“Nàng ta đã gặp ngài, vậy thì khiến nàng ta biến mất.” Trên mặt Tử hiện ra nụ cười đầy máu tanh.

“Ta phải làm gì, dường như không cần ngươi dạy!” Trong giọng nói Xích Nguyệt rõ ràng tràn đầy tức giận.

“Thế nhưng, Vương không giết nàng ta, thì đến một ngày loài người cũng sẽ giết ngài!”

“Tử, ngươi không thấy mình quá nhiều lời hay sao?”

“… Dạ, thần lỡ lời!”

“Về đi, không cần đi theo ta. Bằng không, ngươi tự biết hậu quả.”

“Nhưng mà, Vương!”

Xích Nguyệt túm lấy Tử, cười tàn nhẫn: “Ngươi muốn ta giết ngươi ngay bây giờ?” Ngón tay thon dài của hắn hơi ra sức trên cổ Tử: “Ta rất thích nghe loại âm thanh xương gãy như này.”

Tử nhìn đôi mắt Xích Nguyệt, vô cùng sợ hãi, nàng nuốt nước bọt: “Thần rõ rồi.”

“Cút!”

Tử lại nhìn Xích Nguyệt một cái, tự mình ẩn vào trong rừng rậm vội vã rời đi. Xích Nguyệt nhìn trời thở dài, trong lòng không hiểu sao lại lo lắng không yên.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s